Tin tức
Ngày đăng: 19/03/2024
Nội dung bài viết
Tùng hương còn gọi là tùng chi, tùng cao, tùng giao. Tên khoa học là Resina Pini-Colophonium, thuộc họ thông Pinaceae. Vị thuốc tùng hương hay tùng chi là phần đặc còn lại sau khi cất nhựa của cây thông đuôi ngựa với nước.
Cây thông là một loại cây to, cao tới 20–30m, đường kính thân có thể tới 2m, thân thẳng, vỏ xù xì, nứt nẻ. Lá hình kim, luôn xanh tươi, có một gân nhỏ, mọc tụ hai hay ba lá tùy theo loài. “Hoa” là những khối hình nón gần như không cuống.
Ở Việt Nam, Lào, Campuchia có các loài sau đây:
Ở miền Bắc nước ta, thông được trồng nhiều tại Quảng Ninh, Thanh Hóa, Nghệ An, Quảng Bình, Bắc Kạn, Thái Nguyên.
Tại miền Nam, trên cao nguyên Langbiang giữa Phan Rang – Phan Thiết, thông chiếm diện tích hàng chục vạn hecta. Lào và Campuchia cũng có nhiều.
Thông ưa đất cát và thường được trồng bằng hạt. Sau 4–5 năm cần tỉa cây để cành không chen chúc nhau.
Khoảng 15–20 năm sau mới bắt đầu khai thác nhựa. Khi đó thân cây có chu vi khoảng 60cm. Cây khoảng 60 năm tuổi cho nhiều nhựa nhất, sau đó lượng nhựa giảm dần.
Mùa lấy nhựa thường từ tháng 3 đến tháng 10. Người ta cạo lớp vỏ trên thân cây rồi tạo rãnh để nhựa chảy ra và hứng vào bình chứa.
Tại Quảng Ninh, trung bình mỗi cây mỗi năm cho khoảng:
Nhựa thông sau khi thu hoạch sẽ được tinh chế:
Phần còn lại sau khi cất tinh dầu gọi là tùng hương.
Theo y học cổ truyền, tùng hương có vị đắng, ngọt, tính ôn, có tác dụng:
Thường dùng để chữa:
Hiện nay, tùng hương chủ yếu dùng để nấu cao dán nhọt, ít dùng uống trong.
Dùng:
Hòa với:
Chuẩn bị:
Nấu thành cao rồi dán vào huyệt.
Chuẩn bị:
Tán nhỏ, đun cùng mỡ lợn rồi đắp trực tiếp lên vùng bị bệnh.
Đang tải...